Khi hoàng hôn đang dần buông
xuống, ở phía chân trời xa xôi kia còn biết bao điều tôi vẫn chưa từng biết
đến. Những con sóng ào ạt xô bờ như đang muốn nói điều gì tha thiết. Biển vào
lúc hoàng hôn thật sự rất đẹp với những vệt nắng trải dài nơi cuối chân trời.
Có đôi khi nhìn về phía ấy tôi cũng không biết đó là sự khởi đầu hay là sự kết
thúc cho những chuyến đi dài của cuộc đời mình. Những chuyến đi thật sự rất
dài...
***

Mỗi lần được ra biển tôi đều có tâm trạng rất khác. Sự mênh mông
của biển cả dường như khiến cho lòng người trở nên bé lại. Con người kể từ lúc
sinh ra gần như đã gắn liền với sự cô độc. Mỗi số phận ở nơi xa xôi kia hàng
ngày vẫn đang phải gắng gượng bon chen để có được những điều bản thân mong mỏi.
Suy cho cùng thì sự cố gắng giành giật điều gì đi chăng nữa cũng chỉ khiến cho
bản thân mỗi chúng ta không còn cảm thấy cô độc mà thôi. Giống như những con
thuyền nhỏ bé kia đang vẫy vùng trước những con sóng bất tận. Đó là thứ mà dù
muốn hay không muốn để đứng vững trước cuộc đời chúng ta phải học cách mạnh mẽ
và trưởng thành từ những nỗi đau thương.
Ở vùng biển này, dù bên cạnh có rất nhiều người nhưng sự trống
vắng trong tâm hồn càng trở nên rõ ràng hơn. Cô đơn vốn nhẹ nhàng hơn cô độc.
Cái cảm giác cô độc không hẳn là một mình giữa thế giới rộng lớn này mà giữa
thế giới bao la rộng lớn ta nhận ra mình chỉ có một mình mà thôi. Tưởng chưng
như đã quen nhưng đôi lúc vẫn khiến cho chúng thấy trong lòng hụt hẫng. Nhìn
những cánh chim hải âu kia tôi có cảm giác chúng cũng có sự cô đơn nhưng hơn
tất cả chúng có tự do. Sự tự do của những đôi cánh được thoải mái bay lượn trên
bầy trời rộng lớn.
Tôi có thể ngồi lặng yên hàng giờ bên bờ biển. Thả hồn theo
những con sóng to lớn kia đang ào ạt xô tới từng đợt, từng đợt không ngớt quả
thật là vĩ đại. Ngoài khơi xa kia không biết có những điều gì đang tới, nhưng
tôi biết chắc chắn rằng những con sóng kia rồi cũng sẽ phải tan biến. Đó là điều
hiển nhiên. Nhưng con người ở nơi đây sẽ luôn biết tới sự hiện diện của chúng.
Đó là số phận, là định mệnh của những thứ xuất hiện trong cuộc đời vốn là bé
nhỏ và ngắn ngủi.
Lang thang trên bờ biển lúc hoàng hôn quả thật rất lãng mạn.
Nhìn bóng mình đang khuất dần đi trước buổi chiều ta tôi cảm nhận thời gian
trôi đi quá nhanh. Trên tay tôi là một vài thứ linh tinh tôi nhặt được trên bờ
biển: vỏ sò, vỏ ốc, 1 vài viên sỏi óng ánh,... Những thứ mà có khi nhặt cả 1
bao tải to tôi cũng không bán được 1 xu nào cả. Đôi khi trong cuộc sống dù bỏ
ra thật nhiều công sức, tâm huyết cũng có thể không hề nhận được dù chỉ là một
chút quan tâm, đền đáp. Có những khi nghĩ rằng cứ cố gắng thật nhiều sẽ được
đền đáp nhưng rồi theo thời gian chợt nhận ra rằng có những thứ không phải cứ
nỗ lực và cố gắng là đủ. Có lẽ rằng điều thật sự nên làm là cố gắng hết sức để
thấy nhẹ nhõm trong lòng chứ không phải là mong chờ người khác cảm động và đáp
trả lại.
Đang nghĩ vẩn vơ tôi thấy hai đứa trẻ đến gần mình và bắt đầu nô
đùa. Chúng cùng nhau xây dựng 1 tòa lâu đài trên cát. Dường như trẻ con rất
thích chơi trò này khi đi ra biển. Chúng bắt đầu công việc của mình với biết
bao niềm hân hoan mà không để ý rằng càng lúc càng ở gần biển hơn. Và chắc chắn
là sẽ bị sóng biển xô bờ làm cho tan biến, nhưng có vẻ rằng đó không phải là
điều mà chúng quan tâm. Chúng nhìn tòa lâu đài của mình lần cuối rồi tiếp tục
xây dựng tòa lâu đài khác ở một nơi khác với niềm hân hoan nguyên vẹn như lúc
ban đầu. Với tôi thì chắc hẳn sẽ cố gắng xây dựng lại tòa lâu đài không còn
nguyên vẹn của mình trong sự bất lực và chán nản. Đối với chúng điều gì đến
cũng sẽ phải đến, thay vì cứ ngồi đó mà nuối tiếc những thứ đã mất thì nên bắt
đầu lại từ đầu công việc của mình.
Những cánh chim mỗi lúc một ít đi. Tôi luôn suy nghĩ rằng những
đôi cánh kia là điều tuyệt vời mà cuộc sống đã ban tặng cho chúng. Nhưng đôi
cánh với những chiếc lông vũ kia thật sự chỉ có giá trị khi chúng được tự do
bay lượn trên bầu trời rộng lớn kia mà thôi. Dù cho có ở trong một viện bảo
tàng cổ kính hay ở trên những chiếc mũ, chiếc áo đắt tiền khoác lên những con
người danh giá đến thế nào đi nữa thì chúng cũng chỉ là những thứ vô tri, vô
giác được dùng để trưng bầy mà thôi. Chúng chỉ có giá trị chứ không hề có ý
nghĩa. Cũng như con người, ai cũng luôn cố gắng có được quyền lực, có thật
nhiều thứ để trở thành một con người có giá trị. Rồi cho tới khi kết thúc cuộc
đời lại không tìm thấy được ý nghĩa sống thực sự của mình. Nếu được lựa chọn
giữa trở thành người có giá trị hay người có ý nghĩa thì tôi vẫn muốn trở thành
một con người có ý nghĩa. Dù ý nghĩa chỉ với một ai đó mà thôi thì đó cũng đã
là một điều thật sự hạnh phúc trong đời này.
Hoàng hôn của biển đang dần tan biến. Những con người đang nô
đùa vui vẻ cũng đã chuẩn bị để quay về với cuộc sống hàng ngày của mình. Mọi
cuộc vui sẽ không thể nào kéo dài mãi. Nhìn những sự vội vàng gấp gáp đó tôi
nhận ra cuộc sống đang dần trở nên ngắn lại và ít đi. Hai đứa trẻ lúc nãy cũng
đang chuẩn bị về. Chúng nhìn ngắm một lần cuối những thành quả của mình với nụ
cười hạnh phúc. Chúng nhìn xung quanh rồi vẫy tay chào tạm biệt về hướng tôi
đang ngồi. Có lẽ vì tôi là những người cuối cùng còn chưa vội vã ra về. Tôi mỉm
cười và vẫy tay chào lại chúng. Chúng càng vẫy tay nhanh hơn và rồi nắm lấy tay
nhau cùng bước đi về phía hoàng hôn, bỏ lại ánh nắng chiều le lói đang dần tan
biến mất.
Với chúng mọi thứ mới chỉ là bắt đầu. Còn với tôi và những con
người vội vã kia có lẽ là những tháng ngày nghiệt ngã đang chờ đợi ở phía
trước.

0 nhận xét