........Đến bây giờ mới nói
câu "Xin lỗi...". Liệu có quá trễ không?........
*****
57 tuổi đời, ông vẫn không có lấy cho mình một cơ ngơi
hoàn chỉnh, một sự nghiệp vững vàng. Trong mắt mọi người ông chỉ là
một lão nghèo. Không con cái. Sống trong một căn nhà dựng tạm, sập
xệ, mục nát cùng với một con chó - cũng xơ xác như chính chủ nhân
nó́ vậy...
Mười hai năm rồi, một người, một chó, sống lắt lay nơi
cái Thành phố náo động này.
Ông từ đâu đến? Chẳng ai biết.
Ông tên chi? Cũng chả ai để ý hỏi làm gì.
Người ta chỉ biết tên con chó Phú Quốc luôn đi theo ông
như hình với bóng - Đen. Đúng vậy, nó đen nhẻm. Bộ lông cũng không
mượt mà, trông chẳng ra chi. Mọi người biết tên con chó, đơn giản là
vì người ta nghe ông gọi nó như thế. Còn ông? Tên à? Có đấy. Họ
thường gọi ông là Ông chủ hộ "cận giàu" (vì căn
"nhà" của ông nằm cạnh một ngôi biệt thự khang trang, rộng lớn,
"cận" giàu mà) Cũng có người trêu: "Lão Hạc". Ông
không nói gì, chỉ cười xòa rồi lặng lẽ bước đi...

Vì sao người ta trêu ông? Không biết nữa... có lẽ... vì
nghèo. Nhà ông có một vườn rau. Nói cho sang thế thôi chứ toàn rau
dại, mọc hoang, không ai chăm sóc. Có lúc ông hái được chút rau, hoặc
nhặt được mớ ve chai đem bán. Rồi mua được mấy ổ bánh mì, ăn qua
bữa. Ông phân nửa, con chó cũng phân nửa. Sống qua ngày. Còn nếu không
kiếm được gì, thì... đói. Chủ với tớ chịu chung...
Có những đêm tối trời mưa, căn nhà liu xiu dột nát. Cái
mái nhà thủng nhiều lỗ không thể che chắn cho hai sinh linh kia khỏi
giông bão cuộc đời. Ông ngồi trong một góc nhà, ôm con chó vào lòng.
Ông ướt, con chó cũng chẳng hơn gì. Mưa vẫn xối ào ào, trong bóng đêm
đen đặc, hai chiếc bóng nương tựa vào nhau, dựa vào hơi ấm của nhau
mà sống. Hy vọng trời mau sáng, mưa sẽ ngừng rơi... Ông ôm chặt con
chó bằng đôi tay run rẫy vì lạnh thì thầm:
"Đen à, xin lỗi đã bắt mày cùng tao chịu khổ! Nếu
như tao giàu được như thiên hạ, tao sẽ cho mày cuộc sống tốt hơn... Tao
chỉ có mình mày là tri kỷ, mày đừng bỏ tao nhé, ông bạn già của
tao..."
Ông khóc. Nước mắt hòa vào nước mưa lăn dài không phân
biệt được. Chỉ có những tiếng nấc rõ ràng, lạc lõng...Con chó có
hiểu ông nói cái gì không chẳng biết. Chỉ biết nó đưa cái mõm đen
ngòm sát vào người ông rên khe khẽ. Đôi mắt lóng lánh, u
huyền......................
Rồi một ngày kia, định mệnh của một lão nghèo đã thay
đổi. Khát vọng về một cuộc sống khá giả ấm êm thúc đẩy ông đánh
đổi bữa ăn hiếm hoi bằng hai tờ vé số. Ông liều. Nhưng trúng thật!
Và trúng độc đắc. Phải chăng Thượng Đế đã mỉm cười?
Một năm sau, ông hạnh phúc ngắm nhìn căn nhà mới. Xinh
đẹp, lộng lẫy trong kiến trúc hiện đại. Ngôi nhà sang trọng vô cùng.
Ông ăn mặc sạch sẽ hơn, lụa là hơn. Với số tiền hiện có, cuộc sống
thật tuyệt vời. "Bạn bè" của ông cũng nhiều hơn...
Ít tháng sau...
Con Đen cũng được... thay mới. Ông đem về nhà một con chó
hoàng gia trắng muốt. Lông xù, vừa mượt vừa êm. Vì mọi người nói
chó hoàng gia hợp với một căn nhà đẹp. Ừ, nhà của ông rất đẹp. Con
khuyển xinh xắn mỗi ngày được ưu đãi với món thịt bò hảo hạng.
Được ngủ trên một cái giường êm dành cho thú cưng. Mọi người ai cũng
khen "Trông nó thật đẹp mắt". Và ông hãnh diện vì điều đó.
Có Trắng rồi. Đen bị tống cổ ra ngoài "Mày biến
đi, đồ bẩn thỉu, không được vô nhà nghe không?". Sự mừng rỡ của
nó khi thấy ông được đáp lại bằng những cú đá không thương tiếc.
Ông đã từng gọi nó là gì? Ông quên rồi. Ông đã từng
hứa với nó điều gì? Ông còn nhớ không?
Con Đen bỏ đi, mất dạng. Ông không còn thấy nó nữa. Nó
ở đâu? Ăn gì? Còn sống không? Ông không cần biết. Ông đang là một tỷ
phú. Sống cuộc sống giàu sang mà ông vẫn hằng mơ ước. Ông biết điều
đó, thế là đã đủ.
*****
Đêm trăng tròn, căn nhà tỷ phú "được" một tên
cướp viếng thăm. Nghe tiếng động ông choàng tỉnh và phát hiện ra hắn.
Con chó hoàng gia yêu dấu vẫn... ngủ say. Ông vừa định la lên thì đã
bị tên cướp phát hiện.... Hắn rút ra một con dao bạc lao về phía ông.
Phản chiếu ánh trăng lấp loáng......
Á....Á....Á...!!!!!
Tiếng thét đau đớn phá vỡ sự tĩnh lặng ghê rợn của
bóng đêm ma mị. Mọi người ào đến nhưng tên cướp đã trốn thoát. Giữa
nhà, trên nền gạch trắng phau. Những vệt máu loang lỗ... Ông run rẩy...
Nấc những tiếng nghẹn lòng...
Trong lòng ông... con vật màu đen mềm oặc... máu đỏ từ
người nó tuông ra......
Trong cái khoảnh khắc con dao gần chạm tới ông, một cái
bóng đen đã lao đến và.....hứng trọn...
Con dao cắm sâu vào người nó - con vật còm cõi với
những sợi lông xơ xác - Đen - bạn già của ông. Tri kỷ của ông!!
Ông khóc! Khóc như một đưa trẻ bị bỏ rơi... những giọt
đăng đắng nối nhau tuông chảy nơi đuôi mắt hằn sâu những vết cắt của
thời gian...
Chừng ấy năm sống trên cõi đời này, tạo hoá đã khắc
lên người ông biết bao vết sẹo. Đôi mắt ông vẫn sáng nhưng lí trí và
tâm hồn đã mờ đi vì cái gọi là tiền... Ông ôm chặt lấy con chó
nghẹn ngào...
"Tao xin lỗi... Tao...xin...lỗi... Xi..n.... l..ỗi
mà..y! Bạ..n.. g.i.à...ông...bạn già..."
Nhưng dẫu ông có nói ngàn lần cũng đã không còn kịp
nữa... Nó không thể nào nghe thấy được... Ông ghì chặt con chó vào
lòng. Con chó ướt. Ông cũng ướt. Nhưng không phải vì mưa nữa. Mà là
vì máu...!
Ông đã không bao giờ còn có thể tìm lại được..... hơi ấm
của ngày xưa. Của những đêm mưa tầm tã...
Đôi mắt đó đã nhắm lại...
Vĩnh hằng.....
Vĩnh hằng.....
.......Ngoài kia ánh trăng bạc kiêu sa xuyên qua khe cửa sổ
nhuộm màu máu thành một màu tươi rói.......
NVKL

0 nhận xét