Một kho mật lớn
được phát hiện ra trong một bọng cây, và bầy Ong Vằn nhất quyết bảo đó là mật
của chúng. Lũ Ong Mật cũng nhất mực khẳng định khó báu đó do chúng làm ra. Cuộc
tranh chấp ngày càng căng thẳng, và như thể đã đến hồi nếu không giải quyết
được thì sẽ có đánh nhau to, cuối cùng, với tất cả mọi thiện chí, chúng đồng ý
mời một quan tòa đứng ra xét xử. Thế là chúng đưa vụ kiện ra gặp Ong Bắp Cày,
là quan tòa chuyên giải quyết các tranh chấp trong khu rừng đó.
Khi quan tòa mời
hai bên đến dự phiên tòa, các nhân chứng tuyên bố rằng họ đã nhìn thấy các sinh
vật có cánh nào đấy ở gần bọng cây, cứ suốt ngày bay kêu o o ầm ĩ, có thân thể
có sọc vàng đen, nhìn giống như Ong Mật.
Luật sư của Ong
Vằn vội chống đỡ rằng lời mô tả đó hoàn toàn phù hợp cho khách hàng của ông ta.
Chứng cứ như thế
chẳng giúp cho quan tòa Ong Bắp Cày ra được quyết định gì, nên ông liền hoãn
phiên tòa đến 6 tuần nữa để ông có thời gian suy nghĩ. Khi phiên tòa kế tiếp đã
đến, cả hai bên đều mang theo rất nhiều nhân chứng. Một con Kiến đứng lên làm
chứng, và sắp sửa được thẩm vấn thì một cụ Ong Già khôn ngoan đứng lên phát biểu
với Tòa.
"Thưa quý
tòa," cụ nói, "phiên tòa nay đã được hoãn qua sáu tháng. Nếu không có
kết quả xét xử sớm, mật sẽ hư hết không còn dùng được. Tôi có ý kiến là bây giờ
Tòa sẽ yêu cầu Ong Mật và Ong Vằn xây tổ chứa mật. Khi đó chúng ta sẽ biết ngay
mật thực sự là của ai."
Bầy Ong Vằn nhao
nhao phản đối. Quan Tòa Ong Bắp Cày khôn ngoan hiểu ngay ra rằng tại sao chúng
lại phản đối: Vì chúng biết rằng chúng đâu có xây nổi cái tổ để chứa mật.
"Bây giờ
thì rõ rồi," Quan tòa nó, "Ai là người biết làm tổ và ai không biết
làm. Thế là kho mật ong được quyết định trao trả cho chủ là Ong Mật.
Lời bàn: Khả năng được thể hiện qua công việc

0 nhận xét